Thằng bé đánh giày

17/10/2019

Chiều làm về, trời nóng, anh tạt vào quán ngay gần công ty làm cốc cafe, chờ cho vãn người rồi về cho đỡ đông. Nhìn người đi trên đường ai nấy đều mồ hôi nhễ nhại, anh chẳng muốn chen chúc làm gì cho mệt.



– Chú ơi đánh giầy không chú?

– ưmmm… Anh vừa cúi ngậm ống hút vừa lắc đầu.

– Rẻ mà chú, con chỉ xin cái bánh mỳ ăn cho đỡ đói thôi…

– Giầy chú sắp cho vào bảo tàng đến nơi rồi, thử hỏi người khác xem nhé!

Anh cười nhìn nó, nó xị mặt nhìn anh, buông thõng 2 vai có vẻ mệt mỏi rồi thất thểu đi ra mé cửa ngồi. Bà chủ quán ngồi ngay đó cất giọng chua ngoa:

– Đi chỗ khác kiếm ăn đi 2 cái thằng kia! Chúng mày ngồi đó án ngữ thì ai dám vào hàng nhà tao nữa. Hãm vừa chứ!!!

Đúng là cái miệng xinh không đồng nghĩa với những lời nói đẹp. Sao có thể hắt hủi thân phận của đồng loại như vậy chứ. Anh với tay lấy chùm chìa khoá trên bàn gọi thanh toán, “từ giờ mình sẽ không bao giờ quay lại cái quán này nữa”, anh lầm bầm.

Lao xe theo hướng 2 đứa nhỏ đi để tìm mà mãi không thấy. Bỗng anh nghe thấy tiếng thất thiểu:

– Chú ơi…

Anh giật mình, quay lại thấy thằng bé con đang ngồi sát ngay sau vách tường lúc nãy chìa tay ra.

– Sao lại ngồi đây? Anh cháu đâu?

– Anh đi kiếm đồ ăn rồi, chú ơi…đói…!!!

Ảnh minh họa: Flickr.

Tội nghiệp, thằng bé còm nhom, chắc chỉ tầm 3 – 4 tuổi, bằng đứa cháu con ông anh trai anh là cùng. Đáng lẽ ra bây giờ nó phải đang được chăm sóc, ăn uống đầy đủ, được đi mẫu giáo, có bố và có mẹ bên cạnh như bao đứa trẻ khác. Thế mà… Anh lần túi quần ra được hơn 30k đưa cho nó:

– Này cháu, cầm bảo anh đi mua đồ ăn cho nhé!

– KHÔNGGG!!!…

Chưa kịp đưa đến tay thằng bé thì thằng anh từ đâu chạy lại giật tay thằng em vào.

– Con cám ơn chú nhưng anh em con không dám nhận đâu ạ. Bọn con đâu phải ăn xin. Chú có lòng tốt thì để con đánh giầy cho chú. Giọng nó có vẻ dứt khoát.

– Thế mày định để cho em nó đói chết à???

Nó cúi gằm mặt xuống không nói gì. Thằng em thì cứ cầm lấy tay anh giật giật. Anh bước gần đến ấn tiền vào tay thì nó lại hẩy ra, rồi nó quay ra ôm lấy đứa em.

– Thôi được rồi, thế qua quán nước mía kia ngồi chú trả công đánh giầy và mời 2 thằng nước mía. Được chưa?

Nó lí nhí:

– Vâng, thế thì được ạ.

Vừa đặt cốc nước mía xuống bàn 2 đứa nó hút 1 mạch hết sạch, còn toàn đá. Anh quay qua chị bán nước giơ 2 ngón tay ý ra hiệu thêm 2 cốc nữa, chị hiểu ý ngay, gật lia lịa.

Đợi 2 cốc nước nữa đến, anh bắt chuyện.

– Uống từ từ thôi không lạnh cổ, về đau họng đấy. Ngon ko?

– Dạ. Ngon ạ! Thằng bé con mút chùn chụt rồi quay sang anh.

– Nước mía ngon quá anh hai, thế mà hôm trước anh bảo đắng lắm!

Nó cười hề hề rồi xoa đầu em. Thấy cốc thằng em đã gần hết, nó lấy cốc của mình đổ sang cho em.

– Ơ, anh hai không uống à?

– Không, anh không thích uống nước mía. Em uống nốt đi.

Nó nhìn xuống chân anh.

– Giầy chú bẩn quá rồi, con đánh giầy cho chú nha.

– Ok! hy vọng nó còn đánh được. Không cần sạch quá đâu.

Anh vừa tụt đôi giầy vừa xỏ đôi dép tổ ong nó đưa. Mặt nó đen nhẻm, nhưng nhìn kỹ khá sáng sủa.

– Cháu bao tuổi?

– Tám chú ạ.

– Tám?

– Dạ

– Quá nhỏ!

Nó cười trừ: Con lớn rồi mà.

– Mà sao cháu cứ xưng con với chú thế? Chú đâu quen cháu nhỉ.

– Mẹ con bảo ra đường gặp người lớn phải xưng con hết, phải lễ phép với người lớn tuổi, mình không có gì thì cũng không để người ta coi thường được. Xưng con để thấy con người gần gũi nhau hơn chú ạ.

Anh tay chống cằm thở dài. Mình còn cố chấp hơn một đứa con nít.

– Thế mẹ cháu… à con đâu? Nhà ở đâu?

– Mẹ con mất rồi ạ, gần 2 năm nay rồi. Nhà con ở đằng kia, nhưng bị phá rồi chú ơi. Người ta giải tỏa rồi, giờ tụi con ngủ ở sau chợ.

– Thế bố ở đâu?

– Con không có bố. Lúc sinh ra đến giờ con chỉ biết có mẹ thôi. Con ko được đến trường, mẹ dạy con viết, dạy con làm toán, cái gì mẹ cũng dạy con hết.

Nó vừa nói, 1 tay luồn vào trong giầy, 1 tay quệt xi thoăn thoắt, mặt chùng xuống. Anh cũng thôi không hỏi thêm nữa, quá khứ của mẹ chắc nó cũng chẳng biết đâu mà hỏi làm gì… Nhưng có điều, anh chắc chắn đó là một bà mẹ tốt. Cứ nhìn cách thằng bé ăn nói và đối xử với người khác thì biết, hẳn nó đã học rất nhiều từ mẹ.

Ảnh minh họa: Tiin.

Anh bế thằng bé con lên cho ngồi lên đùi, nó cười, nụ cười như chưa từng được một lần như thế. Nó còn bé quá, còn chưa biết điều gì đang đợi chờ ở phía trước.

– Con định tích góp tiền để bữa nào nó lớn cho nó đến trường chú ạ, con không muốn nó giống như con. Nhưng mà sao giờ người ta khó quá, trước 1 ngày con đánh được hai chục đôi mà giờ chỉ được năm, sáu… Hôm mưa thì có khi chẳng đôi nào. Không có cái cho nó ăn nên nó còm nhom.

–  Mà sao nhìn 2 đứa chả giống nhau nhỉ?

– Dạ, con nhặt được nó ở góc chợ, nó khóc to lắm, con không biết ai để nó ở đấy nữa.

– Sao không đem nó trả lại, con có nuôi nổi nó đâu.

– Biết người ta ở đâu mà trả chú? Người ta đâu có thương nó, bỏ nó giữa chợ thế kia còn gì. Ít ra con còn có chỗ ngủ, kiếm được cái ăn cho nó. Nó chẳng có gì.

– Xong rồi chú. Có mấy chỗ con chà mãi không sạch.

– Ừ, nó nát rồi thì sạch sao được, thế này là tốt lắm rồi, chú cảm ơn. Hết bao nhiêu chú gửi tiền nào?

– dạ, 7 ngàn chú. Nhưng thôi ạ, chú cho anh em con uống nước mía coi như hoà rồi ạ.

– Hoà là hoà thế nào, nước mía là chú mời bọn con. Đây, ví chú còn có ngần này, cầm lấy đưa em đi ăn cơm đi. Tối rồi.

– Sao nhiều thế chú, con không dám cầm đâu. Mẹ con mắng đấy!

– Sao con bảo mẹ con mất rồi? Không được nói dối nha, xấu lắm đấy.

– Con không nói dối, mẹ con vẫn ở đây mà.

Nói rồi nó thò tay vào túi áo lôi ra cái ảnh be bé đen trắng có hình người phụ nữ tóc dài, đôi mắt buồn nhìn rất hiền.

Lần đầu tiên anh thấy những tia nắng vàng cuối ngày nặng trĩu trên khoé mắt đến thế… Anh xoa đầu nó:

– Cầm lấy, coi như chú đặt trước cả tháng, mai lại đánh giầy cho chú nhé.

Nó lưỡng lự một hồi, cuối cùng cũng chịu cầm rồi lí nhí:

– Thế mai con sẽ đánh giầy cho chú nữa. Con cám ơn chú!

– Ừa…

Thằng anh cầm tay thằng em lũn cũn đi theo.

– Bữa nào kiếm được tiền mình đi uống nước mía nữa nha anh hai, ngon lắm!!!

Anh nghe mà chẳng nhấc chân được lên. Giá mà ngay lúc này chú có thể làm được điều gì đó tốt hơn cho 2 đứa.

Cảm ơn con, hôm nay là ngày may mắn của chú, con đã chỉ lại cho chú một con đường mà chú dường như đang mất dần niềm tin vào cái xã hội này. Chú vẫn tin là có điều kỳ diệu trên thế giới này, và con là một ví dụ. Cố gắng lên nhé! Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi…

 

Truyện Ngắn (ST)

Video hay

Cùng chuyên mục

Pháp Thuận Thiền sư

Pháp Thuận Thiền sư

5 cách giữ cho phổi khỏe mạnh

5 cách giữ cho phổi khỏe mạnh

Bí ẩn đôi nam nữ ‘bắc cầu tình yêu’ trong mộ cổ 1.000 năm

Bí ẩn đôi nam nữ ‘bắc cầu tình yêu’ trong mộ cổ 1.000 năm

Phương pháp thiền dễ nhất mang lại kết quả kỹ diệu

Phương pháp thiền dễ nhất mang lại kết quả kỹ diệu

Bí ẩn bất ngờ về ‘nỏ thần’ huyền thoại của An Dương Vương

Bí ẩn bất ngờ về ‘nỏ thần’ huyền thoại của An Dương Vương

Đi bộ 60 phút mỗi ngày có giúp bạn giảm cân?

Đi bộ 60 phút mỗi ngày có giúp bạn giảm cân?

Những giấc mơ đáng sợ nhưng báo hiệu vận may tiền bạc

Những giấc mơ đáng sợ nhưng báo hiệu vận may tiền bạc

Huyền ảo đảo Cô Tô

Huyền ảo đảo Cô Tô

Dạy các con hòa thuận

Dạy các con hòa thuận

Những phụ nữ một mình trong đại dịch

Những phụ nữ một mình trong đại dịch

​Vực dậy sau đại dịch

​Vực dậy sau đại dịch

Gần 30 năm tìm kiếm sao la

Gần 30 năm tìm kiếm sao la

Cơm chan mùi hoa nắng

Cơm chan mùi hoa nắng

Đại dịch COVID-19: Thế giới vượt mốc 6 triệu người nhiễm bệnh

Đại dịch COVID-19: Thế giới vượt mốc 6 triệu người nhiễm bệnh

Công bố chương trình kích cầu du lịch Đà Nẵng 2020 và Quỹ Xúc tiến Du lịch Đà Nẵng

Công bố chương trình kích cầu du lịch Đà Nẵng 2020 và Quỹ Xúc tiến Du lịch Đà Nẵng

Đó mới là bóng đá!

Đó mới là bóng đá!

Mặn chát đời muối

Mặn chát đời muối

Nét văn hóa trong lễ cầu mưa

Nét văn hóa trong lễ cầu mưa

Lần đầu ‘Truyện Kiều’ lên sân khấu ba lê

Lần đầu ‘Truyện Kiều’ lên sân khấu ba lê

Cảnh sắc tươi đẹp của Phú Yên nhìn từ trên cao

Cảnh sắc tươi đẹp của Phú Yên nhìn từ trên cao

Câu chuyện cảm động của người cha nuôi con gái mắc hội chứng Down tốt nghiệp đại học

Câu chuyện cảm động của người cha nuôi con gái mắc hội chứng Down tốt nghiệp đại học

Dùng thực dưỡng không thể trị ung thư!

Dùng thực dưỡng không thể trị ung thư!

Chọn nhầm cán bộ là tai họa

Chọn nhầm cán bộ là tai họa

39 ngày Việt Nam không có ca mắc mới COVID-19 trong cộng đồng

39 ngày Việt Nam không có ca mắc mới COVID-19 trong cộng đồng

Một tuần làm ‘Du học sinh kiểu Úc’ ngay tại Việt Nam

Một tuần làm ‘Du học sinh kiểu Úc’ ngay tại Việt Nam

4 điều khó và dễ của một kiếp người

4 điều khó và dễ của một kiếp người

Điều đặc biệt về bức tượng Phật lớn nhất thế giới

Điều đặc biệt về bức tượng Phật lớn nhất thế giới

Nguyên Phó thủ tướng Đức: ‘Việt Nam khiến thế giới chú ý’

Nguyên Phó thủ tướng Đức: ‘Việt Nam khiến thế giới chú ý’

Ngôi chùa có cây nến khổng lồ cháy hàng trăm năm không tắt

Ngôi chùa có cây nến khổng lồ cháy hàng trăm năm không tắt

Huyền thoại về Bồ Đề Đạt Ma – Vị Phật tổ gánh một chiếc dép đi khắp thế gian

Huyền thoại về Bồ Đề Đạt Ma – Vị Phật tổ gánh một chiếc dép đi khắp thế gian