Trường ca hay vệ chiến tranh biên giới Việt Trung

16:42 | 25/02/2019

ĐÁM MÂY HÌNH NGƯỜI THỢ SĂN VÀ CON CHÓ

Thanh Thảo

 

***

một đám mây hình người thợ săn và con chó

trôi lang thang

từ Siberie sang

Mèo Vạc Lũng Cú Quản Bạ Đồng Văn

X Y Z…

mây bay như nỗi buồn phiêu dạt khắp trời biết nơi nào dừng

quê hương mây ở đâu ?

ai xua đuổi mây nếu không là gió

ai xua đuổi gió nếu không là sóng

ai xua đuổi sóng cho đảo nổi đảo chìm đàn chim tha hương ngậm cọng rác xây tổ từ đỉnh núi

Cảnh tượng đầy thảm khốc của quân đội Trung Quốc sau một trận đánh.

bây giờ trong mắt người còn giá băng nơi rời bỏ

còn lửa những đám cháy nơi tạm cư

bây giờ sông Hoàng Hà hay Trường Giang chỉ là vệt nước

trên tay áo

lông chó đã cằn khô nhiều sợi mây

lả tả

những cơn đói

 

mây cũng biết đói ?

có cái gì trên đời này không đói

cái gì ta thiếu mà không đói

mây đói hình người thợ săn và con chó ?

 

đói tổ quốc

đói tự do

đói cơm

đói

gió

 

gió xua đuổi ta nhưng không gió làm sao ta bay

không gió đời ta thành giẻ rách

chứ đâu phải mây

 

gió làm nên người dân ta trong sạch

dựng nhà nơi chất ngất

dưới bóng cây cổ thụ mồ côi

mải mê cách biệt

vách nhà khoét lỗ châu mai lẫm liệt

những cặp mắt sáng trưng

địu con xuống núi sáo vân vi lừng khừng

nghĩ theo từng vòng xoay cối đá

chầm chậm xay mẻ

bột ngô

đồ thưng

mèn mén

 

tôi gọi anh là người mây

tôi gọi anh là bạn gió

nơi ngày xưa anh từ bỏ

nơi ngày xưa xua đuổi anh

là vương quốc đọa đày

 

chuyển động vòm trời

những hạt ngô trong hốc

những cây ngô bồng con xoáy lốc

tụ và tán

mây bay con mắt mở

xôm xốp hình người

phường săn con mắt khép

chó trắng chạy ngời ngời

 

nắng mới

trời xanh

đá lành

 

sinh từ đá

những bờ vai chai cạ

gùi thăm thẳm phận mình

những xác thuyền đỉnh núi

những hóa thạch san hô và cá

vạn năm

những bắp ngô mẩy hạt

trăng rằm

kèn lá

đăm đăm

 

lãng đãng bay hình người và chó

âm thanh lênh loang gió

tận cổng trời

cô gái thêu một vầng mây trên váy

thêu một đời tảo tần lên đá

thêu xanh thẳm điệu kèn

vào âm u màu đêm

 

ba năm xong một chiếc váy

ba trăm năm xong một chỗ dừng

ta đám mây ngũ sắc

thiên di

ta bầy chim trú rét

Siberie

ngậm từng cọng cỏ đỉnh cao

tìm tổ quốc

gặp cao nguyên cỗi cằn

cắm chốt

gặp đại dương đá gộc

vác đá dựng hàng rào

gặp hạt ngô lăn lóc

đời ta nảy mầm thế sao

 

Việt Nam

ta đến với Người nơi chót núi

ta đến với Người lúc cùng đường

đá của Người bảo bọc ta

từng hạt ngô nuôi ta lớn

vài gùi nước trĩu nặng

dạy ta bài học biển khơi

vài chiếc lá lúng liếng

dạy ta giai điệu chơi vơi

kèn lá lâng lâng nâng mặt trời

vuốt vào đêm tối

khèn bè rondo khiến ai chới với

nghe xa xăm tiếng quả thông rơi

rừng taiga mờ mịt

 

rừng Nga

Bắc cực quang những đêm chợt trắng

băng hà

ta muốn tìm nơi ấm áp

tìm mặt trời xuyên tuyết lạnh

con chó của ta vốn nòi Dũng Cảm

dắt ta bay qua các vùng trời

 

nhưng có thứ còn giá hơn băng tuyết

kinh hơn cạm bẫy

những Trường Giang Hoàng Hà đã tới

sao lòng chua xót khôn nguôi

chó yêu ơi đánh hơi gì nơi ấy

mà giục ta mau vội bước dời

có đàn chim nào ngày lang bạt

hướng mây băng về phương nam xa xôi

 

đám mây người thợ săn và con chó

qua vạn dặm xứ người

 

tìm một đỉnh cao không buốt giá

nơi chó săn mải đuổi con mồi

phường săn bứt lá cây ăn được

về đây mình dựng tạm ngôi nhà

 

một ngôi nhà trình tường bằng đất

trước cổng kê cao hàng rào bằng đá

có khoảng sân trồng mấy cây đào

lấy quả cho chim

lấy hoa cho núi

lấy gốc buộc ngựa

mùa xuân tới tiếng kèn lơi lả

sáo trúc thênh thênh đêm mùa hạ

 

Việt Nam

ta là con dân của Người

những dãy núi hoang vu không sợ hãi

những lối mòn không dấp cành kiêng cữ

ánh nhìn tin cậy

lá rừng miên man không lá ngón

người anh em ăn cùng ta một quả dưa nương

chấm mèn mén

giữa đường

 

chúng ta sống với nhau đá mọc

thở cùng nhau sương mai

hát đồng ca hẻm núi

hun hút đèo mây

người dân ta quen ở trên cao

mắt nhìn xuống thấp

tai lắng nghe tiếng động phía sau mình

chân bấm đá nhịp đầy mê hoặc

người dân ta toàn thân âm nhạc

ngay con dao đeo bên hông

cũng hát

 

bác thợ săn niềm vui khốc liệt

giương súng kíp

con chó săn đam mê lốc xiết

ngửi mùi chồn hương

trời làm cao nguyên đá

người Mông làm khẩu súng này

khoan nòng

đá hay đạn ghém

đỉnh núi cao hay bờ vực hiểm

đều vũ trang

 

đá lăn

đá lăn

đá lăn

 

lăn đá

xuống đầu thù

rình rập

suốt đêm thâu

mỗi ngôi nhà một pháo đài

nhiều mắt cửa

con chó của ta mũi ướt

thở

nó lắc lư khi ngửi thấy mùa thu

gió

chứa chan trong trẻo

 

có những lối mòn trong đầu

chỉ mình ta biết

nếu giặc từ biên giới tràn qua

ta chặn nơi cần gặp

phục bờ vực sâu

cây dương cung đá bật

 

đá lăn

đá lăn

đá lăn

 

uống với nhau một bát rượu ngô

nói người anh em đừng giận

nhiều bữa con ta ăn cơm với lá

đi vài chục cây số tới trường

vẹo chân

ở lều che tạm

gió sương

chờ dự án

 

nói người anh em đừng giận

chúng ta sống khổ quen rồi

nhưng các con ta không có chữ

làm sao chúng giữ đất này

các con ta thiếu đói

cột mốc đường biên sẽ lung lay

 

uống với ta một bát rượu ngô

nói người anh em đừng giận

đừng tham bát bỏ mâm tham của bỏ người

mỗi hòn đá nơi này đều thật đá

mỗi vầng mây dẫn lối tới mây trời

trong hình người thợ săn và con chó

ta đã bay qua rất nhiều nơi

 

đừng nghĩ mây quên lãng

hay chó ngửi nhầm mùi

thợ săn hãi đêm tối

đá không thốt nên lời

 

người ở núi cao cách trở

nói ít thôi

ta không chém gió

mà trần ra cho gió chém mình

ngang dọc

 

tin ta đi, hạnh phúc

chỉ đến với ai tự biết

 

ta biết từng hạt ngô nảy mầm trong hốc

từng lá cây làm men rượu ngô hạ thổ nhiều năm

kỳ sánh như mật

bao nhiêu cây số đường dốc mỗi ngày lên nương

dấu chân lõm mồ hôi khoan từng giọt

mặt đá in hình cánh chim thảng thốt

 

ta biết

mình rất nghèo

trên quê mình đá tươi tốt bao nhiêu

đá là của để dành

là vàng của đất

là bài ca cháy khát

dưới mây trời

giọng khèn bè nén hơi

ngàn ngạt

 

đá hát

đá hát

đá hát

 

hai quả núi sinh đôi hình cặp vú

đầy căng

hai người yêu tìm nhau qua tiếng hú

mênh mang

đá sinh đá sinh đá sinh đá

đá mẹ bồng con

đá vợ yêu chồng

đá mồ côi thất lạc

đá sum vầy mở hội xông xênh

đá ngẩn ngơ ngồi giữa chênh vênh

đá nguyên thủy đá đang thành hình

trong một thế giới không sắp đặt

 

đám mây người thợ săn và con chó

lững thững bay trên cao nguyên gió

Đồng Văn

mình là mây hay đây là đá

ta đang bay hay mây đang hạ

cánh giữa ngút ngàn

đá

mờ mờ

thở

ngô

mờ mờ

nở

 

tít dưới lòng thung dòng sông vệt nắng

vẽ giữa đáy sâu hình con rắn

sông Nho Quế mật mã trời xanh

làm sao ta xuống đó

tóc dựng ngược đèo Mã Pí Lèng

 

đêm sù sì góc khuất

đêm giam cầm nước mắt

đêm những người đang yêu khản đặc

thì thào kèn lá

ta bay và con chó

muốn nói không nói được

người anh em hãy vút cùng ta

cao hơn chóp núi

sâu hơn thung sâu

phiên chợ tình khắc khoải

lốc cốc chiều buông mõ trâu

ờ, chó sủa

những người yêu hối hả

cuống quít đạp lên vệt đêm nhọn sắc

trao nhau vấp váp lời thề

nóng hực

 

đám mây người thợ săn và con chó

cài đỉnh gió

chờ trăng

ta đang biến hình thở sâu nghĩ ngợi

phiên chợ chưa tàn

 

ta vuốt ve lá cờ đỉnh Lũng Cú

lá cờ 54m2

tiếng trống đồng

rung lồng ngực

Vua Quang Trung

rụng rời vía giặc

trăng lồng lộng cờ bay ràn rạt

trăm vạn hùng binh

nơi phên dậu tận cùng

quằn quại yêu

lặng im giữ nước

 

chúng ta tự do

như đá mọc

đá mát

như da thịt trẻ con

 

chúng ta là anh em

ba ông táo trong bếp

chung một điểm nhìn

 

lướt trên phận mình

một đời lao nhọc

gom từng vốc đất

nuôi từng cây ngô

xe từng sợi chỉ

chiếc váy ước mơ

 

nhiều lúc mắt hoa

nỗi buồn tiền kiếp

người thợ săn già

tay nâng súng kíp

lưng gùi Tổ quốc

con chó của ta

bay lên phía trước

 

lang thang năm châu lục

vẫn người Mông ta thôi

 

có lúc

Vừ Già Pó là tôi

từ Mèo Vạc

 

Vừ Già Pó vượt qua quãng đường từ Mèo Vạc, tỉnh Hà Giang, đến Pakistan dài khoảng 7000km km – (Hình: Amiruddin – Thanh Niên)

Theo một ký sự của báo Thanh Niên, ông Vừ Già Pó, cư dân khu vực Mèo Vạc thuộc tỉnh Hà Giang, Việt Nam, bị cho là mất tích từ hai năm trước. Tuy nhiên, hiện ông đang bị nhà cầm quyền Pakistan giữ sau nhiều tháng điều tra, và người ta chưa có nhiều thông tin về lý do và làm sao ông lưu lạc hơn 5,800 km(sau đó xác định chính xác là hơn 7000km) băng qua dải núi Himalaya đến tận bang Azad Kashmir (Pakistan).

không bay

cuốc bộ hơn 7000 km

băng qua sườn dãy Himalaya đến tận bang Azad Kashmir

(Pakistan)

tôi chẳng biết

vì sao mình đi được

cứ như ai ám quẻ gọi tên

Vừ Già Pó

 

một con vẹt

thường ăn ngô trên nương Mèo Vạc

bay theo tôi

7000 km

trong đêm vượt thác cao đèo dốc

chân trần

lướt qua nhiều quốc gia chủng tộc

con vẹt trò chuyện cùng tôi

cứ như mình sinh ra là bạn

Báo Thanh Niên kể lại rằng : Khi nhìn thấy ảnh cờ và tiền Việt Nam trên màn hình, “Anh ta rất phấn khích và hạnh phúc. Anh ta nói gì đó và ra dấu hiệu để nói rằng những thứ này là của tôi”.

 

“Việt Nam là của tôi!” Vừ Già Pó

“Tôi là của Việt Nam!” xin đừng hỏi

tôi đến từ đâu ?

 

dẫu đất nước tôi toàn đá

tôi cứ yêu đất nước mình vật vã

rồi mơ một lối mòn

dẫn về bản nhỏ

say rượu quá nằm im trên lưng ngựa

vợ che ô bóng tròn nắng dữ

lơ mơ móng vó

gõ trong đầu

đều đều một điệu kinh cầu

siêu tĩnh

 

con vẹt thân yêu không bao giờ phỉnh nịnh

nói với tôi bằng thứ tiếng

chỉ hai người hiểu nhau

không phải Pó muốn lập kỷ lục phượt hay gì đâu

tôi bị lừa bán sang Trung Quốc

làm nô lệ

tôi không muốn thế

nên bỏ đi

từ đó bắt đầu chuyến lang thang cơ nhỡ

hơn bảy nghìn cây số

theo hướng mặt trời lặn

cứ như ông trời muốn thử

Pó có phải người Mông ?

 

tôi tên Vừ Già Pó, ở Mèo Vạc

Tổ quốc tôi là Việt Nam

 

từ những đỉnh núi cao

ong ong trong đầu

hình như ai gọi

tôi muốn đi tới một nơi nào đó

dù thế giới bây giờ không còn đất mới

người dân tôi vẫn muốn đi

tới một nơi nào đó

một nơi nào không rõ

thế thôi

như tổ tiên tôi đã đi đã đến

vân cẩu mòng mòng

 

kèn lá vẩn vơ không đầu không cuối

tắt mà chưa xong

người yêu có chồng có vợ

yên mà chưa xong

nhà dựng áp đỉnh núi

chắc mà chưa xong

cầu treo chông chênh thác lũ

rồi mà chưa xong

con ta chui bao ny lông vượt suối

qua mà chưa xong

 

đám mây người thợ săn và con chó

nhàu nhò núi lở mưa giông

 

 

 

 

 

người dân ta bước chậm từng bước

xây ruộng bậc thang hàng mấy trăm năm

trồng nương ngô tốn vài ba thế hệ

đất và nước chợt nhẹ

gùi lên nương từng vốc từng vò

đất và nước chợt nặng

đời ta ăm ắp nỗi lo

 

 

 

 

 

Vị Xuyên

Thanh Thủy

12/7/1984

1698 ngôi mộ máu Việt Nam từ 30 tỉnh thành góp giữ

từng tấc đất tấc núi

 

Thanh Thủy bây giờ là cửa khẩu

đêm cú kêu khắc khoải liên hồi

tôi dừng lại bên sườn núi Đất

một nỗi đau bầm ứ trong đầu

mây gấp gáp hành quân về lối cũ

mây bay như vết chém ngang người

nào phải kẻ nhớ quên lơ đãng

tôi thầm đi xương máu các anh tôi

những hàng mộ bia dạy tôi cách sống

và chết không tủi hổ dưới mặt trời

 

“ sẽ không một ai bị quên lãng”

 

nhưng từ nhiều năm nay quên lãng đã tới rồi

quên lãng ngồi chén chú chén anh

quên lãng lên mặt báo

chém gió

mặt căng vành vạnh

nói với ta lời có cánh

chỉ trừ những gì xảy ra ở Vị Xuyên tháng 7/1984

là quên lãng cố tình im lặng

 

ta với lãng quên không là bạn

 

xin cho ta

ngày trở lại nơi này

thắp nén hương nghèn nghẹn khói bay

rót vài ba chén rượu

lên những nấm mộ buồn

chiều mưa tuôn

ta ngược đường Thanh Thủy

nơi lũ giặc phun lửa đốt các anh thành tro bụi

thành sương khói

thành mây ôm đỉnh núi

thành nỗi đau vạn thuở

trời ơi !

a di đà a di đà a di đà

a a a a a a a a a a

 

tôi là Vàng Xín Dư

người Mông

xã đội trưởng Tả Ván

từ năm 1979 tới 1984

đội quân của tôi chỉ vài mươi người

mấy khẩu CKC đạn lép

lựu đạn chày Trung Quốc

ném không nổ

còn lại là súng kíp

chúng tôi đã ba lần đánh thắng quân Trung Quốc

khi chúng tràn sang làng bản chúng tôi

được khen thưởng

chúng tôi cười

được phong anh hùng

chúng tôi vui

 

thế thôi

 

sau này

tôi được lên chức huyện rồi lên chức tỉnh

đi ô tô mỏi cả mông

 

thế thôi

 

giờ về hưu

cùng đám du kích già làm nương

chơi với lũ trẻ trai trong bản

uống rượu ngô ăn mèn mén

 

thế thôi

 

hỏi: sắc phong anh hùng cấp cho xã, giờ đâu ?

đáp: cấp trên nói hãy tạm giấu

sợ ảnh hưởng đến tình hữu hảo bên kia biên giới

 

thế thôi

nhẹ một hơi sáo trúc

 

tôi ước

nghe tiếng kèn lá vò xé

thổi vào cuối canh ba

lúc tầng tầng đá cao nguyên thiếp ngủ

tiếng kèn khóc

cười

thở

mịn như đêm

mềm như lá

đột ngột

tắt

sao đổi ngôi

 

những người yêu

đứng bên hàng rào đá

nói với nhau bằng kèn lá

giai điệu miết vào cuối canh tư

lõm sâu

mệt mỏi

 

đám mây

lâng lâng bay

này này

người thợ săn

múc

bát sương xanh

con chó

đầu gục gục

xơi

tia nắng lành

 

một ngày mới trên cao nguyên Đồng Văn

những bước chân đều đều lên nương

những người gùi nặng đi cắm mặt về phía trước

những người cấy đá tạo thành hốc

nhón đất làm nên nương

những người miệt mài tới giữa trưa

khẩu phần chỉ một quả dưa

và một bát mèn mén

những đám mây làm dịu cơn nóng

trong khi chai nước lạnh khiến cổ họng được an ủi

và món dưa nương chấm mèn mén cam kết

cái bền chặt mỗi ngày

 

người dân ta khát thèm

yên ổn

họ không ưa gây chuyện

nhưng đừng ép họ tới mức không chịu nổi

vì lúc đó

toàn thân họ là danh dự

lúc đó

đá

nổ

đá cũng

nén đầy danh dự

 

Vàng Xín Dư nói với tôi

ông muốn cưỡi lên đám mây cuối trời

cùng con chó của đồn biên phòng

ngao du cao nguyên đá

có phút giây không mua được bằng tiền

không đổi được bằng vòng vàng hay quần áo đẹp

có niềm vui phấn khích như sương

có cú bay

chói ngời hạnh phúc

có đám mây

đẫm màu mơ ước

tôi nghe âm nhạc chiều thẳng đứng

lung linh giữa đỉnh và vực

đó là cú giáng khốc liệt

của một vận động viên nhảy dù

rơi tự do

 

thân thể mình

vi vu

ống sáo

những huyệt đạo nóng bừng

rừng cây chao đảo

ngồi trên đá và bay

tay níu mây tay nắm gió

hơi thở lụa

buông bắt nhẹ nhàng

tiếng sáo lâng khâng

ngập ngừng bước chân lữ khách

chưa biết dừng đâu khuya khoắt

mây trải nệm lưng chừng

đêm nay con chó và người thợ săn

chụm đầu thủ thỉ

mình ơi thân thiết đã bao đời

chia nhau củ sắn lùi

vốc ngô bung

dòng âm thanh trong đục lạ lùng

từ trời xanh thả xuống

cheo leo bao điều vọng tưởng

đất nước tôi

miệng ăn măng trúc, củ dơn

những giang cùng nứa

thực đơn

xót lòng

 

nhiều khi vuốt miếng lá dong

gói tấm bánh nếp chờ mong ai về

rừng xa nhạc ngựa tái tê

em mơ đá nở đầy khe hoa vàng

Vừ Già Pó về Mèo Vạc

lang thang cuối đất cùng trời

quê mình cứ vẫn thế thôi quê mình

 

uống một hơi sáo trúc

nâng tầm bát rượu ngô

vợ nhìn chồng đắm đuối

mất rồi được, ai ngờ!

 

tôi rất chậm dòng sông trôi rất chậm

những tường minh cây lóe sáng cạn ngày

và hơi thở hăng hăng mùi cỏ rậm

cứ như hồn mọc đá phía ngây ngây

 

lăn về phận người lầm lũi

trong sa mù nhào nặn mãi

bức tường

im lặng chắn

nỗi buồn dằng dặc

giữ từng đốm lửa cuối đêm sương

 

con chim gì tiếng hót rất xanh

bình minh lên từ cổ họng

miệng nhả hạt bàn chân chim nhúng nắng

rung cành cây mờ hơi suối thượng nguồn

người dân tôi ăn hòa điệu bên trong

những vật tổ (totems) đất trời sắp đặt

không xáo trộn chỉ tìm ra nút thắt

lần mở cõi thiên đường

con gà thiêng

cất tiếng gáy lật từng trang sáng thế

vòi nước chảy

nước từ đỉnh cao quanh quất lượn về

 

với cao nguyên đá

nước

là tất cả

 

với người đang yêu

bài ca

là tất cả

 

bài ca ấy như một hơi thở lạ

ngấm vào tôi quá nửa đời

vì sao người Mông lại gặp Tô Hoài

vì sao Nguyễn Văn Thương có “Bài ca trên núi” ?

vì sao người Mông ở cao đến vậy ?

vì sao đá hút hồn tôi ?

 

nắm xôi tím nước mắt em cay xé

đưa ta qua biết mấy thăng trầm

trên đám mây cuối ngày lặng lẽ

con chó và ta tóc xõa mưa dầm

chúng ta bay lang thang tìm hạnh phúc

có ngờ đâu hạnh phúc lại quá gần

nắm xôi tím mái đầu giờ bạc trắng

vẫn như xưa thơm từng ngón tay cầm

 

em đừng khóc mình về phiên chợ

mùi thắng cố ngất ngây lửa phừng

chảo quà ngon bạn bè sum họp

bát rượu ngô bùng cháy nỗi mừng

 

ta vào hội đi nương mùa mới

ống hóp tươi tẩu xênh(*) nhà làm

rồi chả ngóe măng chua ớt nướng

tiệc mở giữa trời thơm cơm lam

 

món bánh ngô em chờ qua Tết

bánh khô rồi chưa thấy anh sang

người mải yêu tìm yêu mải miết

họ ăn tình nhau suốt mùa màng

 

chúng mình đi chợ tình anh ạ

chợ tình như đất nước thật thà

cao nguyên đá làm sao hết đá

tình yêu thành núi mọc trong ta

 

*tẩu xênh: món lương khô mùa đi nương đặc trưng của người Mông  (dẫn theo nhà thơ Mã A Lềnh)

 

 

thành lá kia ăn được

nước kia uống được

trúc kia thổi được

men kia rượu được

 

con dế mèn trong hốc

gáy vang bình minh

trăng sắp lặn người đi nương xuống núi

bỏ lại đâu đây bóng mình

 

“không núi nào cao bằng đầu gối người Mông”(*)

không mây nào lành bằng đám mây hình người thợ săn và con chó

 

bay vùn vụt dặm ngàn cây số

về ôm biển Đông xanh mặn đời ta

 

lũ giặc từng tràn qua cao nguyên đá

giờ lại lấn xâm biển cả

chó ta ơi, hãy đánh hơi lần nữa

nhận đúng mùi tanh tưởi kẻ thù xưa

 

chó của ta chính nòi đuôi cộc

lành như mây và dữ như hùm

chó của ta chớ hề khuất phục

với đất này nó trọn thủy chung

 

xin hãy nhận chúng tôi hỡi những người lính biển

lão thợ săn và con chó trung thành

súng kíp của ta dù thô sơ cũ kỹ

chưa bao giờ bắn chệch hồng tâm

 

 

(*) ngạn ngữ của người Mông

 

 

người dân ta không ăn ở hai lòng

dù phải dạt trôi khắp cùng thế giới

tấm thân già chỉ mong ngày ký gửi

ở một góc cao nguyên đá Đồng Văn

 

đã bao lần dân tộc tôi bật khóc

nước mắt lặn sâu rừng đá cao nguyên

đã bao lần dân tộc tôi bật dậy

chém lưỡi dao vào đá khắc lời nguyền

 

“chúng ta thà hy sinh tất cả

chứ nhất định không chịu mất nước

nhất định không chịu làm nô lệ!”

Bác Hồ đã nói thế

 

“jamais!”(*)

Bác Hồ đã nói thế

 

người Mông cũng nói thế

“không bao giờ!”

 

rừng đá cao nguyên nhắc lại

“không bao giờ!”

 

chỉ con Cộc nhà ta im lặng

nó lao lên như tia chớp bất ngờ

 

 

 

(*)  không bao giờ!( tiếng Pháp)

 

 

những dòng sông buông xuống từ trời

vương-quốc-đá trồi lên từ biển

riêng người thợ săn và con chó

lại hóa hình trong một đám mây

 

qua bao nhiêu đỉnh vực

bay cùng mỗi phận người

bình tâm nét môi cười

em bé Mông thổi sáo

 

nổi nênh vài giai điệu

sau trước một lối về

có hòn sỏi ngọn cỏ

dâng mình cho đất quê

 

bông hoa tam giác mạch

nở viền khuất chân trời

đám mây màu phiêu bạt

thả neo vào chơi vơi

 

dẫu mai đây những gì còn mất

xin đừng quên rượu cất từ ngô

con cún ấy vẫn nòi đuôi cộc

mây yếm lành ngực đá nhấp nhô

 

 

Cao nguyên đá Đồng Văn, 2012

Quảng Ngãi, 2014

 

 

Thanh Thảo/VHVN

 

Video hay

Cùng chuyên mục

NTK La Sen Vũ tôn vinh di sản văn hóa dân tộc qua BST ‘Hoa Cúc Và Mặt Trời Đại Việt’

NTK La Sen Vũ tôn vinh di sản văn hóa dân tộc qua BST ‘Hoa Cúc Và Mặt Trời Đại Việt’

Cộng đồng những người yêu Trà Việt chuẩn bị cho ‘Lễ hội Trà Việt trong lòng phố cổ Hội An’

Cộng đồng những người yêu Trà Việt chuẩn bị cho ‘Lễ hội Trà Việt trong lòng phố cổ Hội An’

Thủ tướng dự Lễ kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Thủ tướng Võ Văn Kiệt

Thủ tướng dự Lễ kỷ niệm 100 năm Ngày sinh Thủ tướng Võ Văn Kiệt

Đến bờ bên kia – Một mỏ vàng được đánh thức

Đến bờ bên kia – Một mỏ vàng được đánh thức

Ngọc trai Queen Pearl PQ – Nhà tài trợ kim cương cuộc thi Miss Buisness Global 2022

Ngọc trai Queen Pearl PQ – Nhà tài trợ kim cương cuộc thi Miss Buisness Global 2022

Giải Golf họ Trần Hào khí Đông A – Cup Hoa Linh 2022

Giải Golf họ Trần Hào khí Đông A – Cup Hoa Linh 2022

Nhà thiết kế Kim Trọng – Nhà tài trợ cuộc thi Miss Business Global 2022

Nhà thiết kế Kim Trọng – Nhà tài trợ cuộc thi Miss Business Global 2022

Thương hiệu Kim Loan Luxury Dress – Nhà tài trợ cuộc thi Miss Buisness Global 2022

Thương hiệu Kim Loan Luxury Dress – Nhà tài trợ cuộc thi Miss Buisness Global 2022

Diễn viên Ôn Bích Hằng xuất hiện tại sự kiện công bố vương miện  Miss Business Global 2022

Diễn viên Ôn Bích Hằng xuất hiện tại sự kiện công bố vương miện Miss Business Global 2022