Người bơi ngược đến cạn khô sức mình
Mùa đông 1981, nhà thơ Trần Vũ Mai đưa anh lên căn gác nhà tôi ở Hà Nội: “Đây là Đỗ Nam Cao. Thơ đầy gai góc”. Tôi nhìn Cao lạ lẫm. Tóc bồng bềnh. Mặt hiền tươi. Ngà ngà, Cao đọc: “Chỉ có người chết rồi mới lấp vùi như thế/Những người chết thì không thể đội ngược đất lên”. Hay! Một câu thơ rất riêng. Tôi nhận định, còn Cao thì cười....Xem thêm