Thơ tình Trần Vũ Mai

17:35 | 03/06/2021

 

THẢM CỎ BỜ SÔNG HỒNG

Buổi sớm

gương mặt em như xa vắng

anh đi những phố hè tìm mọi mảnh tường quen

lổ đổ tình mơ rêu phủ

đường cong xa vời

gạch lửa phơi đỏ thắm

 

Đã từng mưa ở đây

nắng đã từng trắng

mảnh tường tươi này

anh thuộc lòng dấu cũ em qua

 

Bữa ấy chúng mình đi trong đêm lửa đạn sông Hồng

mưa lũ

tay em lạnh mà không run sợ

anh nghĩ ngày mai còn trời đạn ấy

mặt anh thì xạm cháy

nhưng ngày mai ơi

chớ vằng bàn tay em

trên đôi vai người lính của ta cứng cỏi từ năm vào cuộc

ngày mai ơi.

 

Hà Nội không phai

suốt một ngày bầu trơi thăm thẳm

nhớ riêng em

tôi nhớ những gì tôi chưa có được

thảm cỏ bờ sông Hồng non tơ

mầu cẩm thạch nghiêng chào giã biệt

nếu ta có lỗi với em

cũng vì ta muốn mình không có lỗi

trước mắt em còn được tươi cười

giọng vang và trẻ mãi

bao giờ ta cũng chỉ là ta thôi

 

Cùng với những gì ta mến yêu sầu tư mộng tưởng

thảm cỏ bờ sông Hồng phủ bọc trái tim

nơi sâu kín ấy cũng đã bị đạn bom chạm tới

những tròng mắt đảo điên để ý đến ta rồi

 

Ta chỉ muốn mình không có lỗi

đừng buồn em nhé, bây giờ

hồi em buồn nhớ

anh còn buồn hơn

Em

nhỏ bé mà trắng tinh

trước mặt thảm cỏ dòng sông

cầm tay một bông đại đóa

em ạ, chớ buồn

anh vào Cực Nam đây.

Hà Nội, 3/1971


Ờ, NHA TRANG

Làm sao anh yên lòng cho được

khi chớm thu vàng rợm chân mây

bỗng biển lặng trước mặt em xõa tóc

chim én đêm bật cánh đỉnh vầng cây

những giọt nắng ríu ran vương vấn mãi

mùa hạ mùa thu giao tiếp tâm can

những ánh mắt ngất ngây chiều gió tối

những vườn cây hương khuya nồng nàn

ờ, Nha Trang, quả là, ồ, vẫn thế

một tình yêu lại nối một tình yêu

thương nhau mãi dường như không thể

một chút buồn mang một chút ráng chiều

cũng không có khổ đau đổ vỡ

những nản lòng kia đã chạy trốn từ đêm

chợt thức dậy lòng đã khao khát nhớ

lớp lớp mái rung sóng ngói êm đềm

những ý nghĩ hóa quen dần cây lá

phía tường cao, bậc biển, nửa vầng trăng

những nỗi mong rối ren bao ý nghĩ

chân run lên, bóng tối lướt qua hàng

chính bởi thế một giây nào sững bước

sóng và gió reo tưởng hát tiếng xa rồi

mất Nha Trang có sẽ là mãi mãi

không có tình yêu giao nối chia phôi

không còn mùa thu không còn mùa hạ

vô nghĩa lòng tin vô nghĩa thủy chung

cánh rừng xanh tươi không còn hoa quả

đi tới lòng em bỗng chốc ngập ngừng

nhưng thành phố vẫn đây như khung cửa

em bước vào mang đầy gió trùng khơi

mà làm sao anh yên lòng cho được

trước một tình yêu không thể nói thành lời

NÀY ĐÂY, NÁT TAN

Nhưng một hôm

mặt biển sáng những sắc hoang vũ trụ

anh mới biết rằng tất cả đã nát tan

người đã hy vọng tìm thấy một ngày trời đẹp

tin ở tình yêu là ý tốt lòng em

người đã bước lên, không hề ngoảnh lại

đã vừa lòng mọi điều ăn ý như em

như đã qua rồi

từ lúc em đi đâu

Nha Trang

có một người đàn ông những chiều ngoài cửa biển

âm thầm lặng tiếng sóng xa

như những ai đã khổ đau bởi thế

con người này đang khóc cho tình yêu

khóc cho nỗi nhớ mẹ già

Nha Trang, Noel 1977


TỰ KHÚC

Lúc bình mình mà vắng sắc màu

anh nằm xuống nhìn lên kia vô vọng

anh đã hét trong phòng im cửa đóng

lúc thương người lại giận chính mình thôi

đêm lúc lặng thính nghe vắng vẻ cuối trời

ai chẳng đến với anh như thế cả

chắc vì em nên gió chiều rực rỡ

nửa khuya rồi mưa lạnh thấm hai ta

đường vẫn cũ xưa trời thẳm vẫn cao xa

có chăng mới là giọng em hát đó

có chăng mới tiếng cười em nho nhỏ

vỡ tan dần trong thầm lắng lòng anh

ôi chim xa của đôi cánh ân tình

của tiếng hót làm vui làm đau đớn

của tĩnh mịch ngẩng trông lên cao thẳm

của tình yêu trời đất đã ban cho

sóng biển vừa reo hai ta lên bờ

không tất cả có lẽ phải thế

không thể khác chắc sẽ là phải thế

mang nỗi sầu tha thiết nhớ yêu em

9/1978


KHÔNG CÒN YÊU NỮA

Tưởng ý nghĩ không còn thực nữa

Không yêu em, không yêu nữa rồi

Vô tình phút hôm qua mình xa lặng

Cái bữa đôi môi không làn môi

Tôi cứ thế dạo quanh quất mãi

Trở về xem xét gạn hỏi bạn bè

Không cứu được đâu – ai nói vậy

Nửa đêm đọc lại, tôi thức tôi nghe

Hoảng sợ quá lúc không còn yêu nữa

Kỷ niệm dày vò thấm thía chưa nguôi

Muốn quên hẳn mà lòng thì vẫn nhớ

Lúc vững tâm trước ấy, cả tiếng cười

Thôi, em ở đâu cũng vui em nhé

Bữa nào cần anh thì hãy trở về

Nhưng nhớ ghé rửa chân ngoài máy nước

Gõ cửa nhẹ nhàng như thể anh chờ

1987

Cùng chuyên mục

Người làm báo cách mạng phải đáp ứng được những đòi hỏi cao về trí tuệ, bản lĩnh, sự dấn thân

Người làm báo cách mạng phải đáp ứng được những đòi hỏi cao về trí tuệ, bản lĩnh, sự dấn thân

Cuốn sách của tư duy, tầm nhìn và sự tâm huyết với sự nghiệp xây dựng và phát triển nền văn hóa, con người Việt Nam

Cuốn sách của tư duy, tầm nhìn và sự tâm huyết với sự nghiệp xây dựng và phát triển nền văn hóa, con người Việt Nam

Ra mắt sách “Khúc bi tráng bất tử” và “Mùa xuân và Lễ Tết, hội hè của người Việt”

Ra mắt sách “Khúc bi tráng bất tử” và “Mùa xuân và Lễ Tết, hội hè của người Việt”

Chương trình mục tiêu quốc gia về phát triển văn hóa giai đoạn 2025 – 2035: Bảo đảm đồng bộ, khả thi, hiệu quả, trọng tâm, trọng điểm

Chương trình mục tiêu quốc gia về phát triển văn hóa giai đoạn 2025 – 2035: Bảo đảm đồng bộ, khả thi, hiệu quả, trọng tâm, trọng điểm

Quảng Trị: Tổ chức Lễ hội Vì hòa bình

Quảng Trị: Tổ chức Lễ hội Vì hòa bình

Thủ tướng Singapore Lawrence Wong muốn đưa hợp tác với Việt Nam lên tầm cao mới, vừa toàn diện, vừa chiến lược

Thủ tướng Singapore Lawrence Wong muốn đưa hợp tác với Việt Nam lên tầm cao mới, vừa toàn diện, vừa chiến lược

“Quảng Trị Marathon 2024 – Hành trình về Đất lửa”

“Quảng Trị Marathon 2024 – Hành trình về Đất lửa”

Xúc động chương trình “Trường Sơn – Chân trần chí thép”

Xúc động chương trình “Trường Sơn – Chân trần chí thép”

NGUYỄN THẾ KHOA VỚI “SỰ TRỞ LẠI CỦA SÂN KHẤU”

NGUYỄN THẾ KHOA VỚI “SỰ TRỞ LẠI CỦA SÂN KHẤU”