Một chút sương mù trên bàn tay

16:29 | 21/06/2021

Bài thơ “Một chút sương mù trên bàn tay” của Hoàng Phủ Ngọc Tường phảng phất lớp khói sương bao phủ thế giới luyến ái. Một cuộc tình tưởng thiên thu bỗng hóa phù du, thoáng chốc.


Bỏ quên đôi cánh trên trời

Em về mặt đất làm loài phù du

Tưởng cho ta cả thiên thu

Hoá ra một chút sương mù trên tay

***

Người đi ta ở phương này

Phố cao trời rộng nhớ ngày lang thang

Sáng trưng mấy dặm hoa vàng

Ngẩn ngơ màu áo nữ hoàng ngày xưa

***

Hương thông nồng ấm sau mưa

Tìm đâu mùi tóc ngày chưa biết người

Em nay mãi tận bên trời

Sao ta nghe vọng tiếng cười trong cây

***

Người còn giấu bóng quanh đây

Cỏ ven hồ giấu gót giày đi qua

Giấu vai sau ngực thiên nga

Màu môi thắm giấu trong hoa anh đào

***

Ngậm ngùi ta hỏi non cao

– Trần gian ơi, về phương nào hoa bay?

Cho ta tìm lại một ngày

Một bông hồng nở trên tay một người

***

Em dù khát vọng khôn nguôi

Dấu ta thôi cũng mây trôi tuyệt mù

Nửa chừng ngoảnh lại thiên thu

Người phù du ta phù du với người

 

Lời bình

Thế giới nghệ thuật của một bài thơ tình thông thường được tạo dựng bởi ba trụ cột, ba đối cực xoay quanh hạt nhân yêu. Đó là cái tôi trữ tình – người tình – thế giới (ý của Nhà phê bình Chu Văn Sơn). Ba đối cực này vận hành, xoắn luyến với nhau bởi nguồn yêu (cũng có khi là nguồn đau) sản sinh năng lượng thi ca.

Trong bài thơ của Hoàng Phủ Ngọc Tường, cái tôi trữ tình đang yêu hiện lên rất rõ với khát vọng thiên thu từ lúc bắt gặp người tình. Thế nhưng, khát vọng đó không thành. Thiên thu bỗng hóa chút sương mù trên bàn tay bởi định mệnh mang tên phù du.

Người tình là hình ảnh phóng chiếu của cái tôi trữ tình. Đúng hơn, đó là đối ảnh của một đam mê luyến ái. Màu áo nữ hoàng, mùi tóc ấm, ngực thiên nga, màu môi thắm… tưởng đã cùng ta thiên thu hóa một lần gặp gỡ. Ngờ đâu, tất cả đã tuyệt mù theo dấu mây trôi.

Thế giới luyến ái khoác lên mình màu của cuộc yêu, dẫu hạnh phúc hay đớn đau, trùng phùng hay ly biệt. Từ vệt cỏ ven hồ đến sắc hoa anh đào, từ phố cao trời rộng đến mấy dặm hoa vàng, từ bông hồng trên tay giai nhân đến vời vợi non cao… đã chứng kiến những hi vọng trở thành tuyệt vọng. Trần gian, trong mộng ái tình, chưa bao giờ là thiên thu.

 

 Theo Zing

Video hay


Cùng chuyên mục

Đồn Biên phòng Đàm Thủy tham gia sinh hoạt dưới cờ, tuyên truyền pháp luật biên giới tại Mốc 835

Đồn Biên phòng Đàm Thủy tham gia sinh hoạt dưới cờ, tuyên truyền pháp luật biên giới tại Mốc 835

Làn sóng hồi hương lao động tại Hà TĩnhLàn sóng hồi hương lao động tại Hà Tĩnh

Làn sóng hồi hương lao động tại Hà TĩnhLàn sóng hồi hương lao động tại Hà Tĩnh

Hà Nội: Nhà thờ họ Hoàng đón Bằng xếp hạng Di tích Lịch sử – Văn hoá cấp Thành phố

Hà Nội: Nhà thờ họ Hoàng đón Bằng xếp hạng Di tích Lịch sử – Văn hoá cấp Thành phố

Di sản văn hóa trong phát triển công nghiệp văn hóa Việt Nam

Di sản văn hóa trong phát triển công nghiệp văn hóa Việt Nam

Xây dựng môi trường văn hóa – sức mạnh nội sinh, động lực phát triển đất nước trong kỷ nguyên mới

Xây dựng môi trường văn hóa – sức mạnh nội sinh, động lực phát triển đất nước trong kỷ nguyên mới

Cháy ô tô ở Đà Nẵng, trên xe chở hàng chục khối pin, ắc quy

Cháy ô tô ở Đà Nẵng, trên xe chở hàng chục khối pin, ắc quy