Giữa nhịp sống hối hả của Thủ đô, tiếng đàn Tính vẫn ngân vang trong căn nhà sàn mộc mạc tại Làng Văn hóa – Du lịch các dân tộc Việt Nam. Đó là âm thanh được cất lên từ đôi tay của một cô gái trẻ người Nùng – người đã chọn cho mình một lối đi riêng, gắn bó với vùng đất Đồng Mô, mang theo khát vọng gìn giữ và lan tỏa văn hóa dân tộc bằng sự nhạy bén, sắc sảo của thế hệ trẻ.

Em Triệu Thị Huyền trình diễn đàn Tính – một nét đặc trưng trong đời sống văn hóa của người Nùng.
Triệu Thị Huyền (19 tuổi, quê Thái Nguyên) – cô gái dân tộc Nùng – là một trong những gương mặt trẻ đang từng ngày “giữ lửa” văn hóa. Ở độ tuổi mà nhiều bạn bè còn đang loay hoay với những ước mơ nơi phố thị, Huyền đã lựa chọn trở thành nghệ nhân trẻ tại Làng Văn hóa. Sáu tháng không dài, nhưng với em, đó là quãng thời gian rực rỡ khi được sống và cống hiến trọn vẹn cho đam mê.
Huyền chia sẻ, để có cơ hội về làng, mỗi cá nhân đều phải trải qua quá trình tuyển chọn nghiêm ngặt từ địa phương đến cấp Nhà nước. Vì vậy, khi được lựa chọn, em không chỉ thấy vui mà còn cảm nhận rõ trách nhiệm của mình. Hằng ngày, trong bộ trang phục chàm giản dị – sắc màu đặc trưng của người Nùng – Huyền miệt mài kể cho du khách những câu chuyện văn hóa: từ tiếng đàn Tính, làn điệu hát Then, đến các lễ hội và tín ngưỡng mang đậm bản sắc dân tộc.

Em Triệu Thị Huyền (thứ hai từ phải qua) cùng các bạn trẻ trong một buổi trải nghiệm văn hóa Nùng.
Nhận thấy văn hóa Nùng vẫn còn xa lạ với nhiều bạn trẻ, Huyền không ngừng tìm tòi những cách tiếp cận mới. Không chỉ dừng lại ở việc học và thực hành, em còn chủ động đưa văn hóa lên không gian số. Mạng xã hội trở thành “cầu nối” hiệu quả, giúp những giá trị truyền thống lan tỏa mạnh mẽ hơn. Chỉ với một chiếc điện thoại, Huyền ghi lại những khoảnh khắc sinh hoạt đời thường, những bộ trang phục truyền thống, những câu hát Then mộc mạc… để chia sẻ đến cộng đồng. Nhờ đó, những làn điệu xưa không còn xa cách với thế hệ trẻ. Đó không chỉ là gìn giữ, mà còn là sự tiếp nối – khi có người trẻ sẵn sàng đón nhận, văn hóa sẽ được trao truyền mãi mãi.
Tuy nhiên, hành trình ấy không hề dễ dàng. Xa quê, sống giữa một môi trường mới, Huyền phải đối mặt với nhiều áp lực rất đời thường: thu nhập thấp, chính sách hỗ trợ còn hạn chế, và cả cảm giác chạnh lòng khi nhìn bạn bè đồng trang lứa đã có công việc ổn định. Em thẳng thắn chia sẻ: “Có lúc tôi thấy mình chậm hơn so với mọi người. Nhưng khi đã xác định đây là sứ mệnh, tôi phải có trách nhiệm đi đến cùng.”
Vượt lên những khó khăn về vật chất, điều khiến Huyền trăn trở nhiều nhất lại chính là việc làm sao truyền tải trọn vẹn “cái hồn” của văn hóa dân tộc. Em luôn tự hỏi liệu lời nói, cách biểu diễn của mình đã đủ sâu sắc hay chưa. Với Huyền, mỗi thử thách không phải là rào cản, mà là cơ hội để rèn luyện bản lĩnh, hoàn thiện bản thân trên hành trình trở thành người kết nối văn hóa.
Hình ảnh cô gái 19 tuổi lặng lẽ so dây đàn Tính dưới mái nhà sàn không chỉ là một lát cắt bình dị, mà còn gợi lên nhiều suy ngẫm. Trong bối cảnh hội nhập và phát triển mạnh mẽ của công nghệ số, trách nhiệm gìn giữ và lan tỏa văn hóa dân tộc càng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Như lời cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng từng khẳng định: “Văn hóa còn thì dân tộc còn” – chính văn hóa sẽ là ngọn đuốc soi đường cho tương lai.
Huyền Chi – Văn Huy





