Thành phố đã mùa đông

21:46 | 03/11/2021

Hôm qua nhìn hàng cây như thu mình lại, tôi nhớ tới một bài thơ viết năm 23 tuổi. Xa quá rồi. Đã 42 năm. Ký ức không bao giờ chết. Nó chỉ chìm sâu trong lòng và chợt một ngày hiện ra và vang lên.


Cuộc đời có không ít những ngày đẹp đẽ. Đừng để cho bóng tối xóa đi. Mùa đông năm nay đến sớm. Nó làm lòng tôi xao xác nhiều hơn. Tôi yêu những ngày cuối thu, đầu đông. Nó đẹp đến nao lòng và xa như tận chân trời.
Một ngày nghỉ ngồi trên ban công gió lạnh uống cà phê một mình. Đấy là hạnh phúc. Hỏi có gì quan trọng hơn thế không.

NHỚ MÃI NHỮNG LỜI CA

Hát nữa đi em, anh đang nghe, đang nghe
Không phải đêm hè đâu giữa chiều đông buốt giá
Vầng trăng nhớ thương ơi, sao em chưa mọc
Anh ngửa mặt lên trời khát một phút trăng lên
Em hát cho anh nghe những gì em chưa thể nói lên
Lời sợi tóc hoe hoe thuở nhỏ
Em đừng hát em ơi lời của gió
Anh làm sao có thể đi tìm
Có thể mai này sẽ đau xé trái tim
Khi nghe thấy lời anh và em ngừng hát
Vầng mặt trời sẽ đi xa ngái
Để bầy ngựa mùa đông tung vó thét gào
Tóc mẹ bạc hết rồi anh biết làm sao
Chân mẹ gầy đi qua từng đêm trắng
Giá mà em hiện về gọi mẹ ơi rồi cười sau cửa bếp
Thì anh chẳng lang thang trong câu hát mơ hồ
Em ở đâu em ơi mùa đông vàng hết phố
Trăng lên chưa anh thương mảnh trăng gầy
Chiều rộng quá, anh ngồi nghe em đấy
Anh gọi hoài tiếng gọi vẫn anh nghe
Rồi mai này đường phố rợp tiếng ve
Trong phượng đỏ anh đi tìm câu hát
Ôi câu hát vừa qua tuổi học trò, vừa yếu mềm lại vừa bão tố
Anh làm sao giữ nổi trái tìm mình
‘’Giá như anh lắng nghe và đừng nghe thấy tiếng của em’’
Nhưng em đã hát rồi
Tóc em buông như hoàng hôn buông xuống
Anh làm sao có thể chạy qua chiều
Có thể mai này em chẳng ở bên anh
Và câu hát thành mùa đông ở lại
Anh như lá cuối thu trên cành run rẩy
Em đi qua một ngọn gió vô tình
Nhưng anh tin sau này anh sẽ ở bên em
Dẫu lúc đó anh hòa vào đất đá
Hãy ngồi xuống đi em bên mộ anh và khẽ khẽ hát
Anh sẽ trở lại đời một nhành cỏ xanh xanh
Nhớ mãi những lời ca em không hát cho anh

Thiếu nữ Hà Nội, acrylic trên giấy, khổ 60 x 80cm, vẽ năm 2005, thuộc sở hữu của một đôi vợ chồng giáo viên nghèo ở Hải Phòng. Tôi ngỏ ý mua lại nhưng bất thành. Nhớ bức tranh

 

Nguyễn Quang Thiều 


Cùng chuyên mục

Bảo tàng Áo Dài tiếp nhận hiện vật áo dài do NTK Võ Việt Chung trao tặng

Bảo tàng Áo Dài tiếp nhận hiện vật áo dài do NTK Võ Việt Chung trao tặng

Đề xuất hướng tuyến qua Đầm An Khê: Hài hòa giữa phát triển hạ tầng và gìn giữ giá trị di sản

Đề xuất hướng tuyến qua Đầm An Khê: Hài hòa giữa phát triển hạ tầng và gìn giữ giá trị di sản

Nắng nóng gay gắt, miền Trung cấp bách phòng cháy, chữa cháy rừng

Nắng nóng gay gắt, miền Trung cấp bách phòng cháy, chữa cháy rừng

Nắng nóng gay gắt: Ngành điện miền Nam đẩy mạnh tuyên truyền tiết kiệm điện

Nắng nóng gay gắt: Ngành điện miền Nam đẩy mạnh tuyên truyền tiết kiệm điện

Gen Z giữ hồn di sản: Tiếng đàn Tính vang giữa lòng Thủ đô

Gen Z giữ hồn di sản: Tiếng đàn Tính vang giữa lòng Thủ đô

Quảng Ngãi: Tăng tốc giải phóng mặt bằng, tận dụng “thời điểm vàng” để bứt tốc hạ tầng giao thông

Quảng Ngãi: Tăng tốc giải phóng mặt bằng, tận dụng “thời điểm vàng” để bứt tốc hạ tầng giao thông