Số phận của vị bác sĩ đáng lẽ phải lìa đời, nhưng Tử Thần đã bỏ đi?

15:41 | 26/03/2022

Ngày chúng ta cất tiếng khóc chào đời để đến trái đất này, chúng ta chỉ là một đứa bé không có gì. Ngày nhắm mắt ra đi, chúng ta cũng vậy. Dù thông minh xinh đẹp giàu có hay địa vị cỡ nào, rồi tất cả chúng ta đều phải gặp Tử Thần. Đó là quy luật hết sức tự nhiên, có sinh thì có tử. Tuy nhiên vị bác sĩ này đã làm gì để thoát khỏi nanh vuốt của Tử Thần?


Câu chuyện kể về một vị bác sĩ đã cứu được 3 mạng người chỉ trong 1 đêm.

Một tên cướp một hôm lẻn được vào nhà vị bác sĩ duy nhất trong vùng, dự định chờ ông ngủ sẽ khống chế, bắt ông đưa của cải rồi sẽ giết ông để diệt khẩu. Nó đợi mãi mà vẫn thấy ông làm việc. Trời đã 1h sáng, đột nhiên có điện thoại gọi báo một đứa trẻ làng bên đang bệnh rất nặng, nhờ ông giúp.

Lúc ấy là vào mùa đông, bão tuyết vần vũ, làng đứa trẻ bị bệnh lại cách xa một quả núi, đi đến đó nhiều nguy hiểm, trượt chân xuống núi thiệt mạng là điều rất có thể xảy ra, mà ông đã có một ngày quá mệt mỏi.

Gác điện thoại, ông bác sĩ thở dài đi đến giường nghỉ. Nhưng rồi ông lẩm bẩm mình không đi ngay bây giờ lỡ đứa trẻ có thể chết thì sao. Vậy là ông mặc thêm áo, cầm theo cây đèn bão, ông mở cửa, ra đi. Dáng ông liêu xiêu trong gió tuyết.

Sáng hôm sau khi ông bác sĩ trở về, tên cướp đón ông ngay trước cửa nhà, sụp xuống dưới chân ông:

“Ông có biết tôi chờ ông suốt từ đêm qua tới giờ không?”

“Xin ông vào nhà ngồi đi, rồi để tôi khám bệnh cho ông”. – Bác sĩ đáp.

Tên cướp nói:

“Không. Tôi là một tên cướp. Đêm qua tôi đã ẩn nấp trong nhà ông. Tôi muốn bắt ông khai ra chỗ giấu của cải và sẽ giết ông. Nhưng đêm qua giữa trời gió tuyết ông đã bất chấp nguy hiểm và cái chết để đi chữa bệnh cho người ta. Tôi đã rất xấu hổ. Khi ông ra đi trong đêm, ông không chỉ cứu đứa trẻ làng bên kia, mà còn cứu chính bản thân ông. Và ông còn cứu cả tôi nữa”.

Thật may cho ông bác sĩ vì tên cướp trong câu chuyện trên đều “không thể đối xử với tình thương bằng lòng tham của mình”. Sự may mắn ấy của một con người không phải đến một cách tình cờ mà nó được tích lũy bởi lòng chân thành và tình thương. Có thể số phận của ông bác sĩ là sẽ chết vào đêm đó, nhưng thần chết đã bỏ đi trước tình thương của ông với đồng loại. Bạn ạ, tình yêu thương có thể lay động cả đất trời.

Ông bà ta có dạy,  phải biết sống vì người khác, phải “thương người như thể thương thân”, phải biết cho đi, “làm phúc cũng như làm giàu”. mỗi con người tồn tại trên quả đất đều đang nhận về mình rất nhiều thứ từ tự nhiên và cũng nhận nhiều từ những người khác.

Tại sao chúng ta lại phải biết chia sẻ, cho đi? Bởi vì “không có ai nghèo vì cho đi cả” (Anne Frank). Nếu người được ta giúp đỡ có vô ơn, bội bạc thì ta cũng chẳng nên phiền muộn lâu. Ít ra thì cũng tốt cho cá nhân người được giúp. Phàm đã làm từ thiện thì không tính toán chi cho đầu óc nó hẹp hòi. Bạn có quyền từ chối làm việc tốt. Một khi đã làm rồi, thì phải có lòng tin. Đã cho đi mà còn tức giận thì bạn đã giúp đỡ không có vô tư.

Chúng ta có thể không (hoặc chưa) làm được những điều như họ, nhưng chúng ta vẫn có thể cho đi bằng những điều nhỏ bé hằng ngày.

Đó có thể đơn giản là nụ cười với người bán hàng, một lời cám ơn chân thành với người lao công trên phố, là biết chia sẻ công việc nhà, là biết xếp hàng, biết bỏ rác vào thùng, dọn dẹp gọn gàng bàn ghế trong quán cà phê quán ăn trước khi đứng dậy. Biết nhường ghế cho một cụ già trên xe buýt. Cho người ở quê trú đỡ khi đi thi hay lên thành phố trị bệnh, chỉ dẫn cho người trẻ cơ hội học hành hay việc làm. Mở một lớp dạy tiếng Anh miễn phí ở quê nhà. Gửi vài gói hạt giống cho đồng bào miền núi.

Những khi có thể, chúng ta nên làm những việc rất nhỏ, vậy thôi. Nếu tất cả mọi người đều biết sống cho đi, ắt hẳn tất cả sẽ nhận lại thiên đường, ngay giữa thế gian này. Hãy nghĩ thiện về mọi người. Đừng nghĩ họ xấu mà tâm tư bất an. Giả sử họ có lấy cái gì đó của mình thì mình chịu mất. Mất cái này thì được cái khác. Bạn cứ tin điều đó đi, dẫu không dễ dàng gì.

Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ cho riêng mình. Người kém may mắn hay một đời cô quạnh vì họ ích kỷ. Không chịu cho đi vì sợ mất, thì sẽ mất. Được và mất, sở hữu thì chỉ là khái niệm của hư không.

Bạn có thể sẽ nghĩ khác, làm khác từ hôm nay!

Theo Cafecungtonybuoisang

Video hay

Cùng chuyên mục

Chàng Trai Việt Kiều Séc trong phim ‘Bình minh phía trước’ tái hiện chân thực cuộc đời cách mạng của Tổng bí thư Nguyễn Văn Cừ

Chàng Trai Việt Kiều Séc trong phim ‘Bình minh phía trước’ tái hiện chân thực cuộc đời cách mạng của Tổng bí thư Nguyễn Văn Cừ

Giải đáp những ý kiến trái chiều xoay quanh đêm nhạc Trịnh Công Sơn

Giải đáp những ý kiến trái chiều xoay quanh đêm nhạc Trịnh Công Sơn

Đồng Nai: Trạm CSGT quốc lộ 51 tiếp nối đợt cao điểm ra quân xử lý nghiêm vi phạm quá khổ quá tải

Đồng Nai: Trạm CSGT quốc lộ 51 tiếp nối đợt cao điểm ra quân xử lý nghiêm vi phạm quá khổ quá tải

Kỳ thi tốt nghiệp THPT 2022: Tổ chức ôn tập hiệu quả trong giai đoạn ‘nước rút’

Kỳ thi tốt nghiệp THPT 2022: Tổ chức ôn tập hiệu quả trong giai đoạn ‘nước rút’

Diễn đàn đầu tư Đà Nẵng 2022: Trao nhiều giấy chứng nhận, quyết định nghiên cứu, đầu tư vào Đà Nẵng

Diễn đàn đầu tư Đà Nẵng 2022: Trao nhiều giấy chứng nhận, quyết định nghiên cứu, đầu tư vào Đà Nẵng

Lễ hội tưởng nhớ danh nhân Nguyễn Đình Chiểu

Lễ hội tưởng nhớ danh nhân Nguyễn Đình Chiểu

Công an tỉnh Đồng Nai: Nỗ lực, cố gắng, đồng lòng hoàn thành vụ bảo đảm ANTT

Công an tỉnh Đồng Nai: Nỗ lực, cố gắng, đồng lòng hoàn thành vụ bảo đảm ANTT

Khát vọng quảng bá văn hóa Việt qua phim

Khát vọng quảng bá văn hóa Việt qua phim

Lữ đoàn 96-Binh chủng Pháo binh: Kế thừa xứng đáng truyền thống của Bộ đội Pháo binh Anh hùng

Lữ đoàn 96-Binh chủng Pháo binh: Kế thừa xứng đáng truyền thống của Bộ đội Pháo binh Anh hùng