Thơ Hồng Thanh Quang

13:57 | 12/05/2026

Đi qua những giông bão của thời trẻ, nhà thơ Hồng Thanh Quang trở lại với thơ bằng một tâm thế bình thản đến lạ kỳ. Chùm thơ dưới đây như những lát cắt của tâm hồn: có sự bao dung của người cha, nỗi nhớ mênh mang trước biển, và cả những “khúc romance” trầm buồn của tuổi già. Đó là tiếng lòng của một người đã đi qua nhiều biến động để nhận ra rằng, ngay cả trong những muộn màng, tình yêu và sự tử tế vẫn là ngọn hải đăng bền bỉ nhất.

Nhà thơ Hồng Thanh Quang.

VIẾT GỬI LINH VÂN

Cha sẽ kể con nghe

Không phải về những vất vả thời ấu thơ nghèo khó

Không phải về những vận hạn thời thanh niên sôi nổi

Không phải về những bầm dập tuổi trung niên

Không phải về những cơn đau xương và những đêm mất ngủ khi già

 

Cha sẽ kể cho con nghe

Cảm giác lần đầu tiên ngày nhỏ được nhìn thấy biển

Và giấc mơ cánh buồm đỏ thắm

Câu thơ Lermontov về sự bình yên trong bão tố

 

Cha sẽ kể con nghe về trận chiến đấu đầu tiên của người lính trẻ

Và nỗi khát thèm sống sót sau những gian nguy

Và niềm tin ở những người đồng đội

Không bỏ nhau ngay cả lúc phải tạm thời tháo lui trước cái ác mạnh hơn

 

Cha sẽ cho con nghe về những nỗi buồn không tuyệt vọng

Dù thế nào thì ở cuối đường hầm vẫn còn khe sáng

Vẫn còn tình yêu như  gốc xương rồng

Kiên nhẫn nở hoa trong sa mạc

 

Cha sẽ kể con nghe

Cha sẽ hạnh phúc nhường nào

Cha sẽ tự coi mình là người thành công

Nếu con vượt qua được mọi cạm bẫy trong đời

Để cuối cùng vẫn nụ cười trên môi

Đón mặt trời mỗi sáng…

(22-04-2026)


TRƯỚC BIỂN

Biển trước mặt. Lấp lóa nhiều sao rụng,

Trong ồn ào rối nhịp thủy triều đen…

Anh lặng lẽ nghe tim mình khẽ nhắc

Những tưng bừng ký ức lúc hoa niên…

 

Anh nghe gió thổi về hương tóc biếc,

Khi tin yêu ngự trị giữa môi hiền…

Xa xôi thế mà bỗng gần gũi lạ

Những câu thơ chưa bị nhuốm kim tiền…

 

Ôi dâng hiến chỉ vì bông phượng tím

Giữa trưa hè mát dịu trắng đôi vai!

Ánh mắt ấy là vầng gương vĩnh viễn

Soi thực hư lạc lẫn đông đoài…

 

Giờ đã cuối hành trình trong kiếp nạn,

Em chỉ còn như ảo giác mùa đau…

Nhưng mỗi lúc biển òa lên tiếng gọi,

Nỗi nhớ em bỗng lại thuở ban đầu…

 

(08-04-2025)


CÂU THƠ

Đôi lúc muốn câu thơ như tấm lưới tung ra giữa biển khơi

Kéo lên hàng hà sa số cá…

 

Đôi lúc muốn câu thơ hóa thép

Dựng trường thành trước cái ác tràn lan

 

Đôi lúc muốn câu thơ như bài ca

Ru ngủ cả những người từng trải

 

Cuối cùng muốn câu thơ như lời tụng kinh

Bên cạnh trái tim đang hấp hối…

 

(20-04-2026)


ROMANCE TUỔI GIÀ

 

Và bạn cũ dần dần khuất bóng,

Và người thân cũng đã xoay lưng…

Trong bóng tối lấp loáng ngôi sao rớt,

Khu vườn khuya, gió cũng như ngừng…

 

Vì sao đấy chỉ chập chờn ký ức,

Nhắc nhớ về gian khó đã từng qua…

Con đường nhỏ, cỏ héo trong nắng nỏ,

Lúa trên đồng run rẩy lẩy lời ca…

 

Ta giờ đã không vẩn vơ mơ gió,

Không ngóng mây lộng lẫy hóa thành mưa…

Mới buổi sáng đã biết vui thực hiếm,

Cứ bình thường lơ đãng ngóng buồn trưa…

 

Nhưng rốt cuộc ngay cả trong nhạt nhẽo,

Ta càng thèm nhấm nháp vị tình quên…

Già quá độ, nhiều khi không khỏi khát

Giọt sương vương trên cặp môi mềm…

 

(22-04-2026)


KHÔNG CẦN GÌ HƠN NỮA

Ta sẽ không nhắn tin cho nhau,

Chẳng cần hỏi vẫn khỏe hay không khỏe,

Chẳng cần chúc: Mong em mãi trẻ!

Chẳng cần xin: Hay mình gặp nhau nào!

 

Chẳng tốn thêm dù nhẹ bỗng câu chào,

Những than thở nắng hay mưa to quá…

Tự hôm mình coi nhau như người lạ,

Ta chẳng cần nhắn tin nữa cho nhau…

 

Đời ổn rồi, vui giận nghĩa gì đâu,

Ta vẫn sống, vẫn lam làm,  thanh thản…

Không yêu nữa, như thể vừa thoát nạn

Khỏi cơn mê hạnh phúc vô thường…

 

Rồi mai đây, ngẫu nhiên ở trên đường,

Tình cờ gặp, như chưa từng quen biết…

Tôi bây giờ giống người đang dần chết,

Không cần gì hơn nữa từ em…

 

(15-04-2026)


VIẾT TẶNG HÀ

Tối nay ở ngôi nhà của người phụ nữ mang tên dòng sông

Gặp những người đàn bà đứng tuổi

Tôi thấy mình già hơn

Tôi thấy mình có tội

 

Tôi thấy mình

Lâu lắm rồi

Đã rời bỏ

Nguồn cội

Tình yêu

 

Tối nay

Nhìn vào đôi mắt thẳm sâu

Như một ánh sao chiều

Tôi chợt nhớ những điều đã cố tình quên lãng

Tôi chợt nhớ tôi một thời trai tráng

Đơn mình tự tạo dựng tình yêu

 

Giờ hiểu ra mới biết, ít là nhiều

Mới biết hy sinh mới là điều cần có

Mới biết thương em trong thời gian khó

May ra an phận được khi già

 

Nhưng muộn màng quá rồi tất cả đã đều qua

Tôi chợt hiểu đàn ông như tôi luôn có lỗi

Ngay trong rỡ ràng ngày hội

Vẫn đượm buồn côi cút một niềm đau…

 

(14-04-2026)


Cùng chuyên mục

Những âm thanh vượt tầng của pianist Lưu Hồng Quang và Fr.Liszt tại Hà Nội

Những âm thanh vượt tầng của pianist Lưu Hồng Quang và Fr.Liszt tại Hà Nội

Vượt mốc 180 tỉ, “Phí Phông” xác lập kỷ lục mới cho dòng phim kinh dị Việt

Vượt mốc 180 tỉ, “Phí Phông” xác lập kỷ lục mới cho dòng phim kinh dị Việt

Nhà hát Kịch Việt Nam khởi dựng vở kịch “Vũ Như Tô”

Nhà hát Kịch Việt Nam khởi dựng vở kịch “Vũ Như Tô”

Từ không gian “Film Gặp Thời” đến talkshow “Thời Thức”: Khi nhiếp ảnh mở ra cách nhìn thế giới

Từ không gian “Film Gặp Thời” đến talkshow “Thời Thức”: Khi nhiếp ảnh mở ra cách nhìn thế giới

NSND LÊ TIẾN THỌ VỚI “ÁNH ĐÈN SÂN KHẤU”

NSND LÊ TIẾN THỌ VỚI “ÁNH ĐÈN SÂN KHẤU”

Ca sĩ trẻ Vân Anh và hành trình chạm tới đỉnh cao âm nhạc quốc tế

Ca sĩ trẻ Vân Anh và hành trình chạm tới đỉnh cao âm nhạc quốc tế