Chùm thơ tết Mậu Tuất 2018

0
27

TÂM SEN

Ta đã quên vị đắng tâm sen

Cùng lời âu lo của người tình xưa

Em phải uống, vì

đêm đêm mắt cứ mở chong

 

Sau mấy mươi năm

tâm sen thoáng lưu hương

trong vị chát nhẹ của chén trà sen sớm …

 

MƯA HÀ NỘI

Sầm sập sớm mai tôi tỉnh giấc

Ô hay, mưa nhanh tạnh nhanh

Sấm rền vang

loằng ngoằng chớp xanh

 

Tôi sau mưa, lòng tạnh,

vô ưu

(Nguyễn Thị Minh Thái)

 

TRĂNG THÁNG GIÊNG

Có một vầng trăng khuyết

Ngủ trong mùa đông xa

Uống đầy sương lộc biếc

Đêm nguyên tiêu vỡ oà

 

Có một vầng trăng mỏng

Như chuyến đò chân mây

Chở bầy chim én mộng

Thả về phương gió bay

 

Có một vầng trăng lạnh

Bao đêm thức bên người

Chờ mặt trời hiu quạnh

Đốt ấm một mùa vui

 

Thương một vầng trăng khuyết

Mỗi ngày dài bâng khuâng

Tháng giêng treo áo nguyệt

Tròn nét ngực thanh xuân.

(Trịnh Bửu Hoài)

MÙA HOA LAU CHÍN

Tôi của đầu núi bãi sông

bấc gió, muối sương, mây bạc

trập trùng trắng toát màu hoa

hồn hương như không như có!

 

Tôi mùa hoa lau chín rộ

Biên cương đâu khuất mặt người!

 

QUA

Đá chín

Vôi nồng

Qua lửa.

 

Sắt đỏ

Thép cứng

Qua nước.

 

Chữ biếc

Thơ non

Qua em!

(Nguyễn Hoa)

 

LỜI CỦA GIÓ

Đến cũng là đi

Đi cũng là đến

Có bao người yêu mến

Có bao kẻ oán than!

 

Mùa xuân người yêu ta

Mùa hè người mong ta tới

Mùa thu người bảo ta buồn

Mùa đông người căm ta rét!

 

Ta có mặt nơi cao sang nhất

Biết cả những đồng tiền thay họ tên nguồn gốc

Những nàng tiên trần thế khỏa thân

Tìm chút danh nhơ nhớp!

 

Ta có mặt nơi bần cùng nhất

Tờ bạc nhỏ nhoi từ bãi rác

Chén cơm đong đầy nước mắt

Gầm cầu xó chợ nương thân!

 

Ta có mặt nơi hèn hạ nhất

Nơi không có nhục vinh đạo đức

Chỉ có lối đi và mục đích

Cúi đầu đánh đổi cả yêu thương!

Ta có mặt nơi quyền uy nhất

Một nét bút phê bao người được mất

Nghĩa lớn dày lên trang sách

Sách mòn chưa hết mờ sương!

 

Ta có mặt, ta có mặt tám hướng bốn phương

Cũng chỉ là… phận gió!

Bước qua ghét yêu nhân thế

Đến cũng là… đi!

(Văn Trọng Hùng)

Phản hồi

Nhập bình luận
Nhập tên bạn